Polly po-cket

↓Cuối trang [HOME] [MENU 2]

Tiếng dương cầm réo rắt trong mưa…
Nó giật mình và nhận ra âm thanh quen thuộc ấy! Huy! Huy đang ở đây! Nó vùng chạy ra khỏi thư viện. Trời mưa. Mưa… mưa… mưa… trằng xoá cả trời đất. Mưa xối xả như tuôn nước… Mưa mang theo cả vị nhớ trong nước mắt tuôn rơi… Tiếng dương cầm ngân lên réo rắt trong mưa…
- Huy ! Tớ biết cậu đang ở đây! Cậu ra đây đi! Đừng trốn, tớ van cậu, tớ nhớ cậu, tớ nhớ cậu nhiều lắm! …
Con bé nấc lên nghẹn ngào, nó đang tìm cậu… mắt nó nhoè đi trong nước mắt… một cái gì đó trắng mờ hiện ra thật dịu dàng… Khúc dương cầm vẫn réo rắt trongmưa…
- Cậu khóc à? Thy ương ngạnh đâu có khóc? Trời mưa to đấy, Thy mang áo mưa chứ vì tớ hết áo mưa để cho cậu rồi!
Giọng cậu vẫn thế vẫn dịu dàng… Nó lau sạch nước mắt để nhìn rõ cậu hơn. cậu vẫn đứng đấy… dưới mưa lặng lẽ… vẫn chiếc áo trắng tinh khôi… vẫn đôi mắt buồn nhìnnó đăm đăm tha thiết sao đầy yêu thương… Nó nhận racậu thật đẹp, đẹp trai một cách kì diệu. Nó mỉm cười:
- Tớ mang áo mưa! Cậu dừng lo. Tớ sẽ không ương ngạnh nữa! cậu đừng đi! Cậu sẽ nghe tớ nói mà!
Cậu lắc đầu nhìn nó thật buồn:
- Muộn rồi Thy à! Trời tạnh rồi tớ lại đi, cậu đã tự chăm sóc cho mình rồi tớ có thể yên tâm đi nữa! Đừng khóc, Thy của tớ cứng rắn lắm mà!
- Tớ không biết! Huy ơi khúc dương cầm trong mưa….
- Nó nghe buồn mà hơi sợ à? – Huy nhìn nó mỉm cười, lúc này nó thấy cậu thật đẹp, rạng ngời, đúng cái vẻ đẹp mà lần đầu tiên nó lặng ngắmcậu ngồi im đọc sách trong thư viện.
Thy gật đầu nhìn cậu, nó mong cậu nói hết cho nó biết. Nó muốn cậu nói với nó,nó muốn cậu chia sẻ với nó thay vì với phím dương cầm lạnh lùng kia. Huy nhìn nó đầy yêu thương:
- Bản nhạc dang dở mà! Không một khúc nhạc nào hoàn thiện nếu nó không được đánh hết! Tớ đã đánh dở và chợt nhớ đến cái hẹn với cậu. Xin lỗi cậu, xin lỗi vì không thể là Huy người lo lắng cho cậu như ngày nào. Bản nhạc dang dở chưa đánhtớ tặng cậu. Tớ yêu cậu vì tớ nhận ra ở cậu những gì thật đẹp thật sôi nổi của cuộc đờimà tớ khó mở lòng ra. Tớ nhận ra ở cậu một cái gì đó cần được quan tâm. Thy à, mối tình đầu và duy nhất của đời tớ! Cậu sẽ giúp tớ đánh nốt bản nhạc ấy chứ? Đánh nốt để biết nó hay hơn?
- Tớ không biết đánh đàn, cậu biết mà! Huy ơi, tớ xin lỗi! Tớ xin lỗi Huy ơi….
Con bé lại nấc lên nghẹn ngào. Nó sợ điều ấy, trong tiềm thức nó hiểu khi khúc dương cầm kia được đánh xong, cậu sẽ vĩnh viễn tan biến… bản nhạc dang dở ấy đã níu cậu ở lại… nó không muốn… Khúc dương cầm lại réo rắt trong mưa…
- Thy biết mà! Giúp tớ để tớ đc thật sự ra đi, đứng để tớ phải lang thang trong mưa! Tớ xin cậu, tớ lạnh… bản nhạc tớ viết còn ở trên dương cầm…
Thy nấc lên nghẹn ngào… nó sợ điều ấy… nó muốn có cậu, dù chỉ là một bóng ma trong tiềm thức của nó. Cậu không biết là nó cần cậu đến thế nào… nó không thể…
- Thy, tớ lạnh… tớ không muốn chỉ là ảo tưởng trong mưa… Thy ơi…
Khúc dương cầm thôi không réo rắt nưa… mưa đã tạnh… cậu lại đi… còn lại mình nó trong nỗi nhớ, trong tiếc nấcnghẹn ngào. Nó yêu cậu, nó muốn làm cho cậu tất cả những gì tốt đẹp nhất. Nó sẽnghe lời cậu, vì nó không muốn cậu phải lo lắng… nó sẽđánh lại bản nhạc ấy… Huy ơi… tiếng dương cầm réo rắt trong mưa…
Sau mấy lần ngập ngừng nó đã quyết định đến nhà cậu. Nó phải làm điều ấy dù biết sẽ mất cậu mãi mãi… nó không thể ích kỷ… cậu cần điều ấy… nó không thể để cậu lại thất vọng về nó…
Nó gặp ba cậu. Nỗi buồn mất con đã khiến ông suy sụp hoàn toàn. Muộn rồi ư… muộn rồi cho những gì đã mất không thể lấy lại… ông yêu Huy vô cùng nhưng ông lại không để Huy biết điều ấy… muộn rồi để ông biết kình đã sai… muộn rồi… Huy ơi… Khúc dương cầm réo rắt trong mưa…
Ba Huy đã đồng ý để nó đánh cây dương cầm. Nó nhận ra bản nhạc trên cây dàn còn kẹp lại. bản nhạc cuối cùng… Khúc dương cầm cho Thy và cậu…
Khúc dương cầm lại réo rắt trong mưa… trời lại mưa… nóbiết cậu đang đến để chờ nó… lần cuối cùng và mãi mãi…
Bàn tay nhỏ của nó đặt nhẹ lên phím đàn. Nó bắt đầu lướt nhẹ trên phím đàn, từng phím đàn réo rắt vang lên hoà cả trong mưa… đoạn gợi đầu nghe sao thật buồn, gieo vào lòng người một thoáng lo sợ… đoạn điệp khúc bỗng thật sôi nổi dồn dập, từng nốt nhạc đuổi nhau gấp gáp như cuộc sốngvội vã… khúc nhạc cuối nhẹ nhàng, dịu dàng đầy tha thiết, thật ngọt ngào… Giờ thì nó hiểu tại sao… khúc dạođầu là Huy, một con người khép kín đấy lo sợ trước sự cô đơn trống vắng của cậu, cậu khao khát được yêu thương. Khúc điệp lại là nó, con bé con sôi nổi nổi loạn như những nốt nhạc bay nhảy không theo một khuôn thước nào. Khúc cuối là sự kết hợp của nó và cậu, thật dịu dàng, ngọt ngào vì cả haiđã tìm được điều để lấp đầy khoảng trống thiếu sót trong tâm hồn mình. Nó đã thật sự thả hồn vào khúc nhạc ấy, nó hay và tuyệt diệu đến kì lạ. Huy luôn là thế, một chàng trai kỳ lạ, Mộtchàng trai tinh tế trong tâm hồn lãng mạn của một nghệ sĩ…
Nó đánh xong bản nhạc cũnglà lúc cơn mưa dần tạnh… nó thấy cậu đang đứng lặng im bên đàn nghe nó, cậu mỉm cười thật tươi… thoáng chốcđôi mắt cậu như không còn nỗi buồn miên man như ngàynào…. cậu thật dịu dàng tha thiết:
- Cám ơn Thy! bản nhạc đó mãi mãi thuộc về cậu như tình cảm của tớ! Tớ có thể yên tâm đi rồi! Chào Thy!
- Cậu sẽ vẫn về trong mưa chứ? Một chút thôi để tớ biết có cậu! – Mắt con bé lại nhoà lệ khiến nó càng khó mà nhìn cậu, cái hình ảnh trắng mờ huyền ảo ấy…
- Hãy nghe mưa thử xem, Thy à! cám ơn rất nhiều, yêu cậu và nhớ nhiều! – cậu lại mỉm cười thật tươi.
Cậu quay lại mỉm cười với cha cậu còn đứng sững sờ:"Con yêu ba! Con thanh thản vì biết ba cũng yêu con!"
- Cậu cho tớ chạm tay vào cậu nhé! – Huy ngập ngừng quay lại hỏi Thy
- Tất nhiên, cậu có thể mà… - con bé nhìn cậu mắt nhoè lệ, nó hiểu đây là phút cuối cùng cậu bên nó thật gần ấy.
Nó chìa tay ra, bàn tay cậu chạm đến… thật lạnh… nó đã muốn rút tay lại… nó hiểu cậu cần hơi ấm từ nó… một khoảnh khắc thoáng đến… nó ước chi có thể níu lại thờigian để nó còn mãi… gió xin đừng thổi… mưa xin đừng tạnh để cậu ở lại đây… nhưng rồi hình ảnh cậu nhạt dần trong mắt nó, thật đẹp và dịu êm… mưa vẫn tí tách từng giọt bên cửa sổ… Khúc dương cầm thôi không réo rắt nữa… một bản nhạc mới vừa ngân lên trong lòng nó… bản nhạc của Tình yêu diệu kỳ du dương ngân nga…

home HOME ↑Đầu trang

Thank to Xtgem.com

(c) 2012 VipNhat.Tk

Powered by Công ZeRo

156