XtGem Forum catalog

↓Cuối trang [HOME] [MENU 2]

Xin lỗi anh, em không còn trinh trắng
Tôi thấy mình có nghĩa vụ phải nói thật. Loay hoay mấy tháng trời mất ngủ, cuối cùng cũng chọn một hôm anh đi công tác xa, cách 400km, tôi nói qua điện thoại để khỏi nhìn thấy mắtanh.
Giá trị của mi bằng con số 0, nếu sự trinh trắng mất đi
Từ ngày kịp lớn, chẳng đợi mẹ phải dạy dỗ, vốn là một thiếu nữ ham đọc, tôi đã tự đọc sách báo cho phụ nữ.
Tôi đọc được nhiều câu chuyện mà cốt truyện từa tựa nhau về những cô gái trao đi cái ngàn vàng và rồi bị người yêu bỏ rơi khi con ong đã tỏ đường đi lối về. Rồi một cốt truyện khác, về những cô gái đã đánh mất cái ngàn vàng, bị rẻ rúng bởi người đàn ông đến sau trong đời.
Những câu chuyện ấy đã cho tôi những ấn tượng về sự quan trọng đến mức sống còn của sự trinh trắngvới danh dự một cô gái. Có phải là không có sự trinh tiết mong manh ấy, giá trị của một cô gái bằng con số 0.
Yêu thanh khiết
Tôi đã thầm yêu mối tình đầu của mình từ hồi nhập học lớp 10. Thế nhưng chăm chỉ học hành, tình cảm của chúng tôi chỉ dừng lại ở những cảmxúc rất trong trẻo.
Tốt nghiệp phổ thông,vào đại học, học hết năm thứ nhất, sang năm thứ 2 đại học chúng tôi mới chính thức yêu nhau. Yêu năm năm trời, đi chơi nhiều, kỷ niệm rất nhiều, ham muốn cũng vô cùng nhiều.
Đã có những đêm chúng tôi ngủ bên nhau, tất nhiên là chả ai ngủ được một chút nào. Người lo tấn công, người lo phòng thủ, mải miết cho đếnsáng...
Rồi chúng tôi ra trường, đi làm, xác định là không bỏ nhau được nữa. Đêm đó, mùa đông gió lạnh, và nhà anh rất xa, tôi muốn anh ấy ngủ lại. Tôi nghĩ mìnhthực sự trưởng thành,thời gian mơ mộng banăm, với tình yêu năm năm dài là đã đủ chín. Cơ thể và tâm hồn chúng tôi thật sự hòa làm một.
Sau ranh giới đó, chúng tôi yêu nhau nhiều hơn, không thấy chán nhau như nhiều bài báo viết chophụ nữ vẫn nói. Nhưng được một nămsau thì chúng tôi lại chia tay, vì một lý do hoàn toàn khác. Tôi rất buồn. Nghỉ việc, chuyển đi tới một nơi rất xa, quyết tâm bắt đầu từ một nơi khôngquen ai cả.
Tôi chọn cách nói thật chuyện ấy với anh qua điện thoại để không phải nhìn thấy ánh mắt anh lúc đó.
Nói thật
Ba năm sau, tôi gặp một người đặc biệt, và lại yêu. Tôi hợp vớianh ấy hơn cả với người đầu tiên. Cùng hoàn cảnh gia đình, cùng những ước mơ, sở thích nho nhỏ…
Những năm tháng đó thật vui và hạnh phúc.Nhưng càng hạnh phúc, tôi càng day dứt. Vì tôi nghĩ mình đã không còn trọn vẹn, tôi đã mất đi cái ngàn vàng, cái quý nhất đời con gái…
Tôi thấy mình có nghĩa vụ phải nói thậtvới anh ấy. Loay hoay cả mấy tháng trời mấtngủ, cuối cùng tôi chọn một hôm anh ấy đi công tác xa, cách 400km, tôi nói qua điện thoại để khỏi nhìn thấy mắt anh ấy. Tôi đã khóc, và nói: Em xin lỗi, em đã giấuanh, em đã từng ngủ với anh ấy. Em xin lỗi anh rất nhiều. Tôi khóc nức nở ngay trạm điện thoại bên đường.
Anh ấy nghe xong lặng đi. Hỏi lại vài câungắn rồi cúp máy. Tôi khóc rứt ruột, tưởng mình đã chết hẳn sau cú điện thoại moi ruộtgan bày lên mặt đất đó.
Ngày hôm sau anh ấy gọi lại, bảo là hôm qua nghe điện thoại cuả tôi xong anh ấy đã nằm suy nghĩ cả buổi chiều. Anh ấy vặn hỏi tôi những chi tiết của cuộc tình trước.
Nó đã ở với em bao nhiêu lần? Hoàn cảnh mỗi lần như thế nào? Sau đó nó có nói gì không? Và anh kết luận: Thôi chuyện cũ cho qua. Từ nay em phải là của anh. Tôi khóc. Lòng biết ơn anh dâng tràn trề trong lòng.
Tối đó tôi ngủ thật ngon. Và thấy mình đã sáng suốt khi nói thật. Sự thật muôn năm, sự thật vĩnh hằng.
Như không còn gì quý giá
Nhưng tôi nhầm một cách tai hại. Hóa ra tôichỉ nhẹ nhõm vì đã quẳng gánh nặng sang vai anh ấy. Từ hôm đó anh ấy thay đổi hẳn. Anh ấy bắt đầu nhìn tôi bằng ánhmắt khác.
Dẫn tôi đi chơi tới chỗbạn bè, anh ấy giới thiệu bạn bè của anh ấy với tôi, kèm theo vào dòng tiểu sử, kiểunhư: “Hai đứa này yêunhau từ hồi phổ thông, họ dành cho nhau trọn vẹn thực sự” “Thằng này ghét con gái buông thả. Nó sẽ về quê để lấy vợ còn trinh tiết”.
Tôi đang tươi cười màmặt sượng trân. Tôi không còn trinh tiết. Cái quý nhất đời con gái tôi đã đánh mất, ngàn vàng tôi đã đánh mất. Nghĩa là anh thật thiệt thòi nếu anh cưới tôi. Nghĩa là tôi càng phảicun cút nghe theo ý anh.
Và bắt đầu lục đục xảy ra như cơm bữa. Khi anh nắm được thóp tôi, khi tôi tự hạ giá mình, thì cư xử giữa hai người không còn bình đẳng nữa. Anh liên tục xúc phạmtôi, thậm chí còn đánhtôi nếu tôi làm trái ý anh.
Anh cấm tôi giao tiếp với người khác giới, vì cho rằng tôi lẳng lơtừ ngày xưa… anh lục soát tư thừ, nhật ký của tôi, kiểm tra điện thoại của tôi, thậm chígiật ống nghe ngay trên tay tôi để kiểm tra
Và không chịu nổi nữa tôi đòi chia tay
Tôi suy sụp suốt cả năm trời. Kết tội mìnhrất nhiều. Rằng tại mình không còn giá trị nên bị anh bỏ. Tại mình không xứng đáng với anh nên bị bỏ.
Nhưng một năm sau, anh ấy quay lại và nóirằng không bỏ tôi được, nên làm đám cưới và anh ấy sẽ bỏ qua mọi thứ.
Nhưng đúng buổi sáng làm lễ gia tiên, tôi biết mình lại sai một lần nữa. Làm lễ, anh ấy nói: “Vì em không còn trinh tiết, lẽ ra em không được làm lễ thế này. Nhưngthôi, anh sẽ giấu mọi người cho em.”
Nhẫn cưới vừa đeo lọtvào ngón tay, cuộc sống lập tức như một địa ngục. Ví dụ ngồi xem phim truyện trên tivi, anh ấy sẽ chỉ vào cô nhân vật chính và chửi: đồ buông thả. Con gái mà buông thả mất trinh thì vứt đi. Xem báo, tới chuyện đời sống sinh viên, anh ấy quay qua day tôi: thời sinh viên cuả em chắc hoành tráng lắm hả, chơi bời thế còn gì.
Tôi hiểu rằng mình đãlàm điều gì đó rất sai lầm.
Nhưng tôi đã sai ở chỗ nào?
Không, tôi chắc mình không sai khi yêu và gắn bó cả tâm hồn cũng như thân thể vớitình yêu đầu tiên, khi mọi cảm xúc là chân thành và say đắm. Nhưng tôi đã sai khi nói về chuyện đó với người đến sau bằng tâm thế của một kẻ tội đồ.
Anh ấy không khinh tôi, nhưng chính màn khóc lóc xin lỗi đầy hạmình của tôi làm tôi mạt rệp. Khi chính mình còn không tôn trọng mình thì làm sao người ta coi mình tử tế?
Những bài báo giáo điều mà tôi đã đọc khi lòng còn non nớt đã lấy đi của tôi lòng tự tôn. Những từ ngữ sáo rỗng, nào là cái ngàn vàng, nào là cái quý nhất đời con gái đã khiến tôi thật thà tin rằng tôi chả còn giá trị gì khi không còn cái quý giá nhất đó. Nếu màng trinh của tôi là ngàn vàng, thì tôi phải hiểu rằng kiến thức của tôi, sức khỏe của tôi, con tim tôi, những trải nghiệm vất vả của tôi… phải là triệu triệuvàng.
Nhà trường đã dạy tôirất kỹ về những phương trình bậc 2 bậc 3, những sin-cos, những cách sinh sản của con ruồi giấm, nhưng tôi hoàn toàn không được dạy về những giá trị của bản thân mình.
Tôi đã không biết mình là người thế nào, mình có thế mạnh gì, mình đáng quý ở đâu, mình tốt đẹp thế nào, và mình giỏi giang làm sao. Suốt những năm tuổi thơ, 12 năm học phổ thông, 4 năm đại học và cả ngày sau đi làm,tôi chỉ được dạy, đượcrèn luyện cách nhìn thấy những lỗi sai củamình.
Lúc này, 2010, hai chữngàn vàng vẫn nằm trên đầu miệng rất nhiều người, vẫn treo chi chít trên các tờ báo, theo tôi đó là một ví von sáo mòn. Và những phụ nữ hiệnđại hiểu rõ những giá trị của mình sẽ chỉ mỉm miệng cười khi nghe những thứ rỗng tuếch đó.
Người đẹp Việt Nam

home HOME ↑Đầu trang

Thank to Xtgem.com

(c) 2012 VipNhat.Tk

Powered by Công ZeRo

134